Thứ Ba, ngày 30 tháng 10 năm 2012

“Thần Dược” TCC Chữa Bách Bệnh !


Nguyễn Bá Tòng




TCC
“Thần Dược” Chữa Bách Bệnh !


Cái gì cũng có giá của nó! Muốn được “vô bệnh trường sinh bất lão” thì phải đầu tư công sức, chứ sức khỏe và tuổi thọ không từ trên trời rơi xuống hay bỏ tiền ra mua mà được. Dứt khoát như vậy!




2006
Lưu hành nội bộ



TCC
“Thần dược” Chữa Bách Bệnh !
Trước hết phải nói ngay rằng, cái mà ở đây gọi là “thần dược” không phải lên núi cao hay xuống biển sâu mới tìm được nó, mà ngay trong chợ, bất cứ chợ nào cũng có và thường thì bán rất rẻ, người nghèo nhất cũng mua được. Xin nói mau: đó chính là Thơm (T), Cà chua (C), Chuối sứ (C). (Người Bắc gọi chuối sứ là chuối tây, người Trung gọi là chuối mốc). Không ai tưởng tượng nổi ba loại trái cây rẻ tiền này lại có thể trở thành thần dược và chữa được bách bệnh. Thật vậy, “thơm, cà, chuối” là ba loại trái cây hết sức tầm thường, nhưng khi được kết hợp lại, thì nó trở thành hết sức phi thường, có thể phòng và chữa được rất nhiều bệnh, trong đó có các bệnh thuộc bộ tiêu hóa là hiệu quả cao nhất và nhanh nhất. Tính khoa học của nó, ở đây ta chỉ có thể hiểu đại khái: Cơ thể con người là cả một hệ thống ống dẫn, trong các ống lớn là ruột non, ruột già, khí quản, thực quản, động mạch, tỉnh mạch v.v… Bệnh tật của con người đa phần đều do các ống dẫn này tắc nghẽn, giống như khi ống cống bị nghẹt thì sẽ có đủ thứ chuyện phiền toái. Chất axít trong thơm và cà chua được coi là chất “thông cống” có khả năng khai thông tất cả. Nhưng nếu chỉ dùng thuần thơm và cà chua thì không thể chịu nổi, lợi bất cập hại, thậm chí có thể bị lủng bao tử. Axít muốn được trung hòa thì phải có chất kiềm, từ đó mới có thể ăn dùng lâu dài được. Trong các loại thực phẩm có chứa kiềm chất, chỉ có chuối sứ luộc là lý tưởng nhất vì nó có thể đáp ứng một lúc rất nhiều nhu cầu. Ngoài nhu cầu kiềm chất có tính quyết định, trong chuối sứ còn có chất ma-nhê giúp chống trầm cảm, chống stress; nó cũng có chứa sinh tố B1 và B6, B1 giúp chống tê phù và giúp ngon miệng; B6 giúp làn da trở nên tươi sáng, săn chắc, nõn nà… (sinh tố A và C trong thơm và cà chua cũng góp phần làm nên việc thần kỳ này), đồng thời chuối sứ còn là một trợ thủ đắc lực trong việc chữa trị các bệnh viêm loét dạ dày và điều chỉnh những rối loạn của bộ tiêu hóa. Một loại trái cây “siêu tuyệt vời” như thế nếu được kết hợp với thơm và cà chua, thiết nghĩ nó có trở thành “thần dược” cũng là điều dễ hiểu. Cũng cần nói thêm: thơm và cà chua là hai loại trái cây có nhiều sinh tố A và C. Đây là hai loại sinh tố chống oxy hóa hay trung hòa các gốc tự do rất hiệu quả! Đặc biệt là cà chua, nó góp phần tích cực trong việc điều chỉnh bộ tiêu hóa, trợ tỳ và luôn làm cho ta lúc nào cũng ngon miệng. Thơm cũng vậy, nó luôn là “khắc tinh” của mỡ thừa và các loại sỏi, gai… đồng thời nó cũng có thể chữa lành một trong những loại kiết, vì thế trong dân gian mỗi khi bị kiết liền ăn thơm vào và hy vọng “trúng bệnh” sẽ khỏi ngay. Dù thơm không thể chữa lành tất cả bệnh kiết, nhưng nhìn chung, nó là người bạn đáng tin cậy đối với bộ tiêu hóa nói riêng, cơ thể nói chung. Chưa hết: trong thơm còn có chất noni như trong cây nhàu, một chất giúp phòng và chữa rất nhiều bệnh. Do đó, thơm rất xứng đáng “chung lưng đấu cật” cùng cà chua với chuối sứ hình thành thế chân vạc, tạo nền móng vững chắc cho… “thần dược”.
Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
Câu ca dao nghe hợp tình, hợp cảnh làm sao! Ở đây ta thấy rằng “hòn núi TCC” cao hơn tất cả các nền y học Đông Tây kim cổ, trong đó triết lý “thống bất thông, thông bất thống được coi là nền móng vô cùng vững chắc. Với nền móng đó, “hòn núi TCC” sẽ trơ gan cùng tuế nguyệt để “thần dược” mãi mãi là “thần dược” và dứt khoát không bao giờ có cái gọi là “lờn thuốc”! Tất nhiên với sự góp mặt thường xuyên của sinh tố C thiên nhiên, các mạch máu sẽ rất dẻo dai, bền chắc, đồng thời khả năng đề kháng cũng luôn được phát huy cao độ. Phải nói rằng Đông y và Tây y đều biết rất rõ cái triết lý “đau không thông, thông không đau” nhưng thuốc men đã tỏ ra bất lực trong việc khai thông những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể, thành ra bệnh tật sẽ còn hành hạ con người dài dài cho đến ngày tận thế, “thần dược” TCC sẽ là vị “cứu tinh” đối với những ai biết phát huy lý trí và ý chí, kiên trì thực hành đến nơi, đến chốn.
        Đó là phần lý thuyết và là phần tích cực mà ở đây chúng ta chỉ có thể hiểu một cách bình dân như vậy. Phần thực hành quan trọng hơn, vì hỗn hợp TCC có trở thành “thần dược” hay không hoàn toàn tùy thuộc sự hiểu biết của mỗi bệnh nhân. Sở dĩ đòi hỏi bệnh nhân phải luôn động não là vì tùy thuộc loại bệnh, tùy tình trạng bệnh bệnh mà hỗn hợp TCC phải biết gia giảm đúng mức và kịp thời, như thế mới hy vọng đẩy lùi được bệnh tật. Thật vậy, khi đã nắm vững “dược tính” của ba loại trái cây quen thuộc này thì việc gia giảm không còn là vấn đề nữa. Ví dụ muốn chữa bệnh dạ dày thì lượng chuối luộc phải nhiều hơn lượng thơm và cà chua. Trái lại, nếu muốn phòng và chữa các bệnh: béo phì, huyết áp, nhồi máu, tai biến, sỏi thận, hen suyễn, thấp khớp… nói chung là những bệnh do mỡ thừa và cholesterol gây ra, thì lượng thơm và cà chua phải nhiều hơn, tất nhiên sẽ rất nhuận trường. Có thể nói, axít trong thơm và cà chua luôn là “khắc tinh” của sỏi, mỡ, gai, huyết khối và cholesterol xấu và dường như chúng đã thề “không đội trời chung” với nhau. Đây là điều mà những bệnh nhân béo phì, tim mạch, hiếm muộn, sỏi thận, gai cột sống v.v… nên hết sức lưu tâm! Kinh nghiệm rằng ăn dùng hỗn hợp TCC thường rất dễ chịu, kể cả lúc bụng đói, điều đó chứng tỏ nó rất phù hợp với quy luật sinh lý con người. Tính quy luật của nó là bất cứ người nào ăn dùng hỗn hợp TCC cũng có thể phòng và chữa bệnh hiệu quả. Đặc biệt những người có bộ tiêu hóa lộn xôn bất an… đảm bảo chỉ sau vài giờ ăn dùng hỗn hợp TCC sẽ thấy trong bụng dễ chịu ngay! Riêng người bị kiết hoặc đi chảy thì dùng thuần chuối luộc, ăn luôn cả vỏ, chuối ương hoặc chuối sống càng tốt. Luộc chín cho tí muối, ăn luôn cả nước lẫn cái, ăn vài lần sẽ cầm được và phân sẽ chặt lại ngay. Đây chính là kinh nghiệm dân gian rất lâu đời, đồng thời cũng là kinh nghiệm của bản thân tác giả. Riêng bệnh táo bón phải dùng lượng thơm và cà chua gấp đôi lượng chuối, nhất là chuối phải chín rục, bỏ vỏ và ăn sống chứ không cần luộc.
        Nói chung, nếu không có thơm ngọt thì phải tìm chuối thật chín có độ ngọt cao mới có thể trung hòa được cái chua của thơm và cà chua. Dù sao hỗn hợp TCC cũng rất khó ăn vì độ ngọt của chuối chín rục cũng không đủ để trung hòa làm cho “thần dược” hấp dẫn hơn. Có thể cho đường, sữa hoặc mật ong vào hỗn hợp này cho nó dễ ăn hơn. Nên nhớ, không được cho nhiều quá, chỉ ngọt lờ lợ như sữa mẹ thôi. Trường hợp thơm chua và chuối ương, dù có ăn thêm đường chút ít thì cũng giống ăn trái cây ngọt (đường chậm) chắc không hại lắm đâu. Ai kiêng đường thì có thể ăn thuần hỗn hợp TCC càng tốt. Hãy luôn nghe ngóng cơ thể để tự điều chỉnh sao cho đạt hiệu quả cao nhất!
        Cách chế biến: chuối sứ bỏ vỏ, xắt lát, luộc với một tí muối. Thơm bỏ cùi băm nhuyễn; cà chua xắt nhỏ và không bỏ vỏ hay bỏ hạt (vì trong vỏ có chất tốt cho tim, trong hạt có chất tốt cho mạch máu). Xong cho vào máy xay sinh tố với một tí nước, xay nhuyễn và đặc. (Có người dị ứng với mùi cà chua sống, luộc chín trước khi xay ăn cũng rất tốt). Hỗn hợp TCC là một dạng sinh tố, tất nhiên ăn nguội rất dở, ướp lạnh hoặc ăn mát sẽ dễ hơn. Có lẽ không nên ăn lạnh mà chỉ nên ăn mát thôi. Người không thích ăn lạnh, mà cũng không ưa ăn mát thì ăn nguội, càng tốt! Có người không thích xay nhuyễn hoặc không có máy xay, bèn luộc cả ba thứ mà ăn, cũng tốt. Nên nhớ, “thần dược” TCC phải được ăn dùng “trường kỳ kháng chiến” mới có thể phòng và chữa được nhiều bệnh chết người. Vì thế ăn dùng phải thấy ngon miệng và thích thú mới có thể áp dụng lâu dài. Có thể thay đổi cách ăn thế này: chuối luộc sẵn bỏ tủ lạnh, cà chua, thơm xay chung cho tí muối và đường, cũng cất vào tủ lạnh. Khi nào muốn ăn thì ăn 1 trái chuối, xong uống một ly hỗn hợp thơm cà. Phải nhớ, phòng bệnh luôn luôn khỏe hơn trị bệnh! Đặc biệt người muốn phòng các bệnh: béo phì, huyết áp, tiểu đường, tai biến, nhồi máu, hen suyễn, sỏi, gai, gout… thì chỉ cần mỗi sáng ăn 1 ly “thần dược” cũng tạm đủ. Còn người muốn chữa trị các bệnh nan y, phải “chữa cháy” bằng cách ăn thuần “thần dược” thay cơm ít nhất cũng phải được vài tuần, may ra mới hy vọng đẩy lùi được ma bệnh và thần chết. Người bệnh phải ý thức sâu xa rằng, hỗn hợp TCC đầy đủ các chất bổ, có thể ăn dùng lâu dài mà không sợ bị suy dinh dưỡng, nhất là ăn với sữa bò hoặc mật ong. Cụ thể là ăn vào lúc nào cũng nghe trong bụng rất dễ chịu. Đây là một dạng ăn nhẹ mà có lẽ người bệnh nào cũng rất thích. Có thể ví bộ tiêu hóa con người giống như Bộ Lượng thực trong một quốc gia, nó mà bị suy yếu hoặc rối loạn thì cả nước sẽ suy sụp dây chuyền, từ đó “thù trong, giặc ngoài” sẽ không ngừng nổi dậy làm loạn. Người có bộ tiêu hóa tốt thì các cơ quan nội tạng sẽ không dễ gì đau bệnh, đúng như quan niệm, “có thực mới vực được đạo”. Gọi hỗn hợp TCC là “thần dược” vì nó có khả năng điều chỉnh thường xuyên bộ tiêu hóa, nhờ đó con người lúc nào cũng ăn ngon ngủ khỏe, đồng thời lúc nào cũng lạc quan yêu đời.
        Cần nhấn mạnh rằng, axít trong thơm và cà chua luôn là khắc tinh của mỡ thừa, vì thế khi ăn dùng hỗn hợp TCC, người bị béo phì hoặc tiểu đường nên bớt lượng chuối luộc, đồng thời tăng lượng thơm và cà chua lên gấp đôi (sẽ nhuận trường đấy). Chúng ta biết rằng người bị tiểu đường tuýp 2 là do mỡ thừa bao vây, cô lập và vô hiệu hóa insulin. Khi bệnh nhân đưa “khắc tinh” vào hàng ngày thì insulin sẽ được giải phóng, bệnh tiểu đường có thể tự miễn dịch một cách thần kỳ như có phép lạ! Người bị béo phì cũng vậy, ngoài những bữa ăn chính, hãy ăn hỗn hợp TCC lai rai cả ngày (dạng ăn vặt), sẽ thấy mỡ thừa tan biếng dần dần. Tuy chậm mà chắc, mưa dầm thấm lâu. Có lẽ tốt nhất là mỗi ngày, ngoài những lần lai rai, sau mỗi bữa ăn chính nên ăn trán miệng lưng chén “thần dược” trước mắt: giúp tiêu hóa tốt các chất  dầu mỡ và đồ nóng; lâu dài: đưa “phe ta” vào thường xuyên hơn nhằm từng bước khống chế kẻ thù. Người áp dụng theo phương pháp phòng bệnh này, khi ngồi vào bàn ăn khỏi phải bận tâm bữa nay có canh rau gì hay không, vì vơi lưng chén “thần dược” cũng đủ đáp ứng nhu cầu chất tươi làm cho mát ruột, mát gan, đầu tiên là mát… miệng. Đối với một số người, hỗn hợp TCC có thể không hấp dẫn lắm, nhưng biết chắc rằng “thơm, cà, chuối” là ba loại trái cây chống oxy hóa rất hiệu quả, nên dù có hơi dở cũng vẫn ăn hoài không biết chán. Như thế mới là người có lý trí và ý chí chứ! Tất nhiên nếu muốn chữa bệnh thì nên ăn thuần hỗn hợp TCC trừ cơm ít nhất cũng phải được dăm ngày gọi là để “tổng vệ sinh” sau đó mới ăn theo hình thức phòng bệnh sẽ thấy sức khỏe là cái gì luôn nằm trong tầm tay. Chú ý: nếu ăn vào mà nhận thấy trong bụng có hơi khó chịu thì nên tăng thêm lượng chuối luộc, bảo đảm sẽ rất dễ chịu và có thể ăn lâu dài được. Có người thắc mắc: những người gầy có dùng được hỗn hợp TCC được không? Rất tốt! Nếu ở người mập, axít trong thơm và cà chua quyết “ăn thua đủ” với mỡ thừa thì người gầy không có mỡ thừa, nó liền quay sang khai thông những ống lớn, ống nhỏ trong bộ tiêu hóa, do đó người gầy sẽ có da thị hơn nhờ ăn ngon, ăn nhiều và luôn tiêu hóa tốt. Gọi hỗn hợp TCC là “thần dược” vì nó cũng có khả năng quân bình hóa các trường hợp thái hóa (mập) bất cập (gầy) nhằm đem niềm vui cho toàn thể nhân loại. Ăn theo cách phòng bệnh có thể sẽ mập lên (nhưng vẫn khỏe) vì hỗn hợp TCC có khả năng điều chỉnh bộ tiêu hóa, làm cho nó hấp thụ các dưỡng chất nhiều hơn. Chỉ ăn theo cách chữa bệnh (ăn thuần “thần dược” thời gian) mới thực sự làm giảm cân và chữa được nhiều bệnh. Xin đừng lẫn lộn cách ăn phòng bệnh và cách ăn chữa bệnh! Sự lẫn lộn có thể có kết quả trái ngược: muốn mập lại gầy, muốn gầy lại mập, không làm chủ được trọng lượng cơ thể. Tất nhiên không làm chủ được trọng lượng thì việc chữa bệnh khó đạt được kết quả như ý. Cho nên phải nắm cho thật vững phần lý thuyết trước khi thực hành, nếu không, chỉ vài ngày là bỏ cuộc. Phải nhớ: làm chủ được mọi bệnh tật không phải là chuyện đùa, phải đầu tư công sức kiểu “trường chinh” mới hy vọng thành công! Vì thế, dùng “thần dược” thì phải dùng cả đời, giống như cả đời ta không thể “trây nhớt” trong việc vệ sinh bản thân. Trong ý nghĩa này, người nào không thể ăn dùng “thần dược” được thì cũng giống như những kẻ cả đời lười nhác không thèm tắm giặt, chấp nhận sống chung với ghẻ, lát, chí, rận… Ở đây, sự đột quỵ, đột tử cũng như ung thư, thấp khớp, tiểu đường v.v… được ví như “ghẻ, lát, chí, rận” mà chỉ những kẻ “ở dơ” mới chấp nhận sống chung với nó mà thôi. Vô tình hoặc cố ý y học đã thủ tiêu lý trí và ý chí của con người, thành ra nhân loại sẽ còn tiếp tục “ở dơ” cho tới ngày tận thế. Thật tội nghiệp.
        Nói tóm lại, khi đã nắm vững “dược tính” của ba loại trái cây quen thuộc này thì mọi người có thể tự phòng và tự chữa một số bệnh bằng cách gia giảm lượng thơm, cà chua và chuối luộc. Vì đây là một loại “thực dược” nên hoàn toàn không có một tác dụng phụ nguy hiểm nào như thuốc tây. Tính cách “thần dược” của nó, ta có thể kiểm chứng ngay ở các bệnh thuộc hệ tiêu hóa: sình bụng, khó tiêu, đi chảy, đi không thẳng giấc, ngày đi hai, ba lần, đi sèn sẹt rất khó chịu v.v… chỉ cần ăn hỗn hợp TCC một hoặc hai lần thì sẽ thấy dễ chịu ngay. Những người có tiền sử hoặc có nguy cơ huyết áp, tiểu đường, hiếm muộn, nhồi máu, tai biến, hen suyễn, thấp khớp, sỏi, gai… hãy kiên trì ăn dùng hỗn hợp TCC, chắc chắn sẽ không còn làm phiền các bác sỹ nữa! Tính hợp lý của vấn đề là khi các ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể luôn được khai thông thì các bệnh nan y vừa nêu sẽ hết lý do tồn tại. Đơn giản biết bao, đúng như lời người xưa đã nói “tri kỳ lý, nhất ngôn nhi chung”!
Trao đổi bổ sung
-  Xin cho biết thần dược xuất phát từ đâu?
-  Từ những kinh nghiệm dân gian lâu đời và từ những tài liệu khoa học hiện đại.
-  Vậy là ông đã tổng hợp cái “dân gian lâu đời” với cái “khoa học hiện đại” và đẻ ra “thần dược”?
-  Đúng vậy! Tôi chỉ có công tổng hợp chứ không phải tự mình nghĩ ra.
-  Ông viết bài bằng kinh nghiệm hay chỉ đợn thuần dựa trên tính hợp lý?
-  Cả hai! Sở dĩ tôi dám khẳng định hỗn hợp TCC chữa trị các bệnh thuộc bộ tiêu hóa hiệu quả nhất là do dựa vào những kinh nghiệm bản thân.
-  Vậy là các bệnh khác, Ông chỉ hoàn toàn dựa vào tính hợp lý?
-  Khi chữa các bệnh thuộc hệ tiêu hóa có hiệu quả thì các bệnh khác, thiết nghĩ nếu không đúng 100% thì cũng đúng hơn phân nữa. Bất kỳ phương thuốc nào mà chữa bệnh hiệu quả 70-80% thì được coi là đạt lắm rồi, đúng không?
-  Đúng! Nhất là các bệnh đó thuộc loại nan y như huyết áp, tiểu đường, nhồi máu, tai biến, sỏi thận, hen suyễn, gai, gout… Ở đây dựa vào tính hợp lý ta thấy rằng, nếu áp dụng đúng mức và lâu dài thì hiệu quả có thể sẽ còn cao hơn thế nữa. Xin cho biết, bộ tiêu hóa của Ông bị bệnh như thế nào mà Ông tự chữa lành?
-  Thật khó nói không bệnh gì nặng lắm, nhưng đã mấy mươi năm qua, lúc nào nó cũng lộn xộn không yên, đi tiêu không thẳng giấc, có ngày đi 2-3 lần và đi sèn sẹt phân rất xấu. Vậy mà chỉ dùng “thần dược” vài lần thì nghe trong bụng rất dễ chịu, đi mỗi ngày chỉ một lần và phân rất tốt.
-  Nếu chỉ đúng có mỗi mình Ông thì hỗn hợp TCC chưa thể gọi là “thần dược” được?
-  Sao lại chỉ đúng mỗi mình tôi? Kinh nghiệm bản thân cộng với kinh nghiệm dân gian rất lâu đời, như thế chưa đủ gọi là hỗn hợp TCC là “thần dược” sao?
-  Bệnh gout hay thấp khớp không phải do những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể bị nghẹt, vậy thần dược TCC cũng có thể chữa lành được bệnh này?
-  Đồng ý, bệnh này không phải do những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể bị nghẹt, mà do trong máu có quá nhiều axít uric. Ở đây, ta chỉ có thể hiểu vấn đề một cách bình dân rằng, khi chuối sứ luộc có khả năng trung hòa axít trong thơm và cà chua thì nó cũng có khả năng trung hòa axít uric trong máu. Vả lại, axít uric có sinh ra là do bệnh nhân cả đời ăn nhiều thịt mỡ, khi dùng “thần dược” thay cơm, dương nhiên không có thịt mỡ thì căn bệnh bất trị này lần hồi sẽ tự miễn dịch. Trong bệnh này lượng chuối luộc phải nhiều hơn mới có hiệu quả. Nhưng ăn chuối nhiều có thể bị bón đấy! Nên ăn chuối chín rục và bỏ vỏ mới hy vọng đẩy lùi được chứng bệnh quỷ quái này. Xin nhắc lại, hãy luôn nghe ngóng cơ thể để tự điều chỉnh sao cho đạt hiệu quả cao nhất!.
-  Bệnh AIDS và ung thư cũng không có liên quan gì đến những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể, vậy “thần dược” có chữa trị được hai chứng bệnh nan y này không?
-  Chúng ta biết rằng ung thư không do vi trùng hay siêu vi mà do tế nào hoạt động một cách hổn loạn. Nó là một dạng “thù trong” rất nguy hiểm, còn AIDS đích thực là do “giặc ngoài” cũng nguy hiểm không kém. Khi những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể người bệnh luôn được khai thông nhất là có sự góp mặt thường xuyên của sinh tố C thì hệ miễn dịch cũng sẽ hoạt động tích cực và hiệu quả hơn. Theo lý thuyết, “thần dược” có thể đẩy lùi hai chứng bệnh bất trị này khi bệnh nhân ăn dùng hổn hợp TCC thay cơm từ vài tuần đến vài tháng. Thật vậy, trong cuộc chiến chống lại hai kẻ thù cực kỳ nguy hiểm này không đơn giản chút nào! Người thiếu lý trí và ý chí cầm chắc sẽ… bó tay! Một điều ta có thể tưởng tượng được là sau vài tuần hay vài tháng ăn thuần “thần dược” thay cơm, các ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể được khai thông, theo đó khả năng đề kháng sẽ được phát huy cao độ thì “thù trong, giặc ngoài” sẽ bắt đầu… cao chạy, xa bay. Vấn đế quan trọng là bệnh nhân có đủ lý trí và ý chí để hiểu và làm đến nơi, đến chốn hay không? Nếu có đủ hai thứ vũ khí này thì không những ung thư và AIDS, mà tất cả các bệnh nan y khác cũng chỉ là… chuyện nhỏ, tất nhiên trong đó có các chứng bệnh do sỏi và gai gây ra. Chúng ta biết rằng sỏi thận, sỏi mật hay gai cột sống là một dạng “thù trong”. Khi khả năng đề kháng được phát huy cao độ thì những kẻ thù này cũng nhanh chóng bị thanh toán. Nói cách khác, cái gì do cơ thể sinh ra thì cũng phải chính cơ thể mới diệt được nó dễ dàng, trong đó khả năng đề kháng là yếu tố quyết định. Đó là chưa kể axít trong thơm và cà chua bao giờ cũng là khắc tinh của những thứ quỷ quái này.
-  Trong thời đại gọi là “văn minh khoa học” người ta bị viêm nhiều quá, trong đó có lẽ phổ biến nhất là viêm xoang, vậy “thần dược” có chữa trị được căn bệnh khó chịu này không?
-  Trước hết ta hãy tìm hiểu trường hợp người đi cầu không thẳng giấc là do đâu, sẽ thấy bệnh viêm xoang không còn là nan y nữa. Chúng ta biết rằng ruột già là nơi tích chứa các chất bã sau khi tiêu hóa ở ruột non. Khi có nhiều nó mới cho ra ngoài và thường thì mỗi ngày chỉ một hoặc hai lần. Đi tiêu không thẳng giấc chính là do ruột già bị viêm không tích chứa được, vì chỉ một ít phân xuống tới đó là kích thích mắc đi cầu. Do lẽ đó, dù không ăn gì nhiều nhưng có ngày đi tới 3-4 lần, đi sèn sẹt phân rất xấu và trong bụng cứ râm ran khó chịu. Đó chỉ mới là bị viêm nhẹ đấy thôi. Nếu nặng hơn có lẽ bị loét, tất nhiên khi phân xuống tới đó thì gây đau bụng do tác dụng hóa học hoặc cơ học làm thành ruột già bị chảy máu và máu theo phân ra ngoài, như thế gọi là kiết. Khi ăn dùng hỗn hợp TCC thì tình trạng này sẽ biến mất trong vòng một hoặc hai ngày nếu áp dụng đúng mức. Có lẽ cụ thể hơn là bệnh viêm loét dạ dày. Đối với “thần dược” bệnh này cũng chỉ là chuyện… lẻ tẻ, vì ăn vào sẽ thấy dễ chịu ngay (nếu thấy khó chịu thì bớt lượng thơm và cà hoặc chỉ ăn thuần chuối chín rục, luộc kỹ, bỏ vỏ kẻo bị bón; đồng thời kiêng đồ chiên, đồ nướng, đồ lạnh). Từ thực tế đó, ta thấy rằng không những viêm xoang, mà cả viêm gang, viêm não, viêm khớp hay viêm bất cứ chỗ nào cũng không phải là nan y đối với “thần dược” đúng không?
-  Cũng có thể đúng. Và có người lại thắc mắc: nếu hỗn hợp TCC có thể khai thông những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể được thì sự nhịn ăn xem ra chẳng còn cần thiết nữa, nhất là nhịn ăn để chữa bệnh hiếm muộn, đúng không?
-  Không đúng! Vì sự nhịn ăn nó có tính ưu việt của nó. Và như đã từng ví, nhịn ăn giống như chiếc nỏ thần, chỉ cần bắn một phát là có thể trúng chính xác ba mục tiêu: Đổi mới nguồn thực phẩm dự trữ; tạo điều kiện cho tạng phủ nghỉ ngơi; cường kiện hóa đoàn quân bạch cầu. Ở bệnh hiếm muộn, sự nhịn ăn sẽ khai thông ống dẫn trứng, ống dẫn tinh mau hơn là dùng “thần dược”. Chúng ta biết rằng axít trong thơm và cà chua tuy là khắc tinh của mỡ thừa, nhưng đòi hỏi phải có thời gian mới có thể khai thông toàn bộ những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể, thành ra ở đây chỉ có thể ví nó như chiếc nỏ thường; và nỏ thường thì bắn một phát chỉ có thể trúng chính xác một mục tiêu mà thôi. Vì thế trong cuộc chiến chống lại bệnh tật, dù hỗn hợp TCC được mệnh danh là “thần dược” nhưng thật chất nó cũng chỉ đứng vào hàng “phó tướng”. Nhịn ăn mới thực sự được coi là “phép lạ” vì nó có thể chữa lành cả những căn bệnh truyền kiếp. Triết học Phật giáo gọi loại bệnh này là do túc nghiệp, tức những nghiệp xấu mang từ kiếp trước tới. Quan niệm “phước chủ, may thầy” đã bắt nguồn từ đó! Thật vậy, cái gì có lúc bắt đầu thì phải có lúc kết thúc. Khi nghiệp bệnh bắt đầu tác động thì dù có thuốc tiên cũng khó chữa được bệnh gì; trái lại, lúc nghiệp kết thúc thì uống bất cứ thuốc gì, kể cả thuốc dõm, thuốc giả cũng tỏ ra rất… thần diệu; hoặc bệnh tự khỏi, không cần thuốc men gì cả! Bằng chứng trong thực tế có không ít người “sống chung hòa bình” với HIV; hoặc bệnh ung thư đang bùng nổ, nhưng không dùng thuốc men chi lại tự miễn dịch một cách thần kỳ như có phép lạ! Các ông thầy “nước lạnh” hay các lang băm chỉ có thể chữa được loại bệnh “phước chủ này mà thôi”. Trong ý nghĩ này, hai nền y học Đông, Tây là hai “đại lang băm” không hơn, không kém, vì họ làm rất nhiều, rất nhiều nhưng kết quả thì chẳng được bao nhiêu. Nói cách khác, khi bệnh nhân phải trả “nghiệp mạng” chẳng hạn, thì chỉ cần trúng gió vớ vẩn thôi vẫn mất mạng như thường, thuốc men chẳng có ý nghĩa gì! Chỉ sự nhịn ăn mới thực sự có ý nghĩa, vì nó có thể chuyển nghiệp nặng thành nghiệp nhẹ; và với nghiệp nhẹ thì sẽ vô hiệu hóa hoàn toàn.
-  Đó thuộc triết học duy lý, khoa học khó chấp nhận, miễn bàn thêm. Xin cho biết, trong thuốc bắc có cái gọi là “công phạt”; còn trong thuốc tây có “tác dụng phụ”, vậy trong “thần dược” có bị phản ứng nào không?
-  Người ăn gạo lức, muối mè còn bị phản ứng huống chi thần dược, phản ứng chính là sự “xáo trộn sinh lý” nhất thời khi cơ thể đột ngột chỉ nhận thuần một chất lạ nào đó. Dù thơm cà, chuối là những thức ăn quen thuộc, nhưng khi được tổng hợp và đưa vào cơ thể hàng ngày thì cũng làm xáo trộn sinh lý…
-  Những phản ứng của “thần dược” có khó chịu lắm không?
-  Vì “thần dược” là “thực dược” nên có người bị phản ứng, có người thì không. Phản ứng nặng nhất là các bệnh nan y có thể làm dữ hơn; đồng thời các bệnh tiềm ẩn cũng có thể xuất hiện. Nhưng không sao cả, rồi sẽ qua! Tình trạng cũng gần giống như một con thú bị đánh trúng chỗ hiểm, trước khi chết nó thường giãy giụa hoặc lồng lên. Như vậy phản ứng chính là biểu hiện của… kết quả sơ bộ.
-  Chí lý! Chí lý! Có nắm vững như thế, khi bị phản ứng mới không phải lo sợ.
-  Đó là trường hợp ăn thuần “thần dược” thay cơm để chữa bệnh. Người ăn để phòng bệnh thì không bị phản ứng gì cả. Mỗi ngày ăn một hoặc hai ly hỗn hợp TCC thì cũng giống như ăn cooktail thôi.
-  Ông có kinh nghiệm trong việc chữa trị béo phì không?
-  Cũng có chút ít. Tôi vốn cũng bị “béo phì” cả ba vòng đều 93cm và nặng 63kg. Sau 10 ngày thử nghiệm ăn thuần “thần dược” thay cơm, tôi sụt mất 4kg và vòng 2 từ 93cm xuống còn 88cm, nhưng vòng 1 và vòng 3 cũng nhỏ lại như thế, thành ra khi gầy đi thì cả 3 vòng cũng vẫn giống như… đòn bánh tét.
-  Như vậy đứng về phương diện sức khỏe thì đạt, nhưng đứng về phương diện thẩm mỹ thì… thua.
-  Chúng ta biết rằng mỡ thừa thường “đóng đô” ở các cơ quan thụ động như ngực, bụng, mông, đùi. Khi axít trong thơm và cà chua “khử” mỡ thừa thì nó khử đồng đều, chứ không có vấn đề “nhất bên trọng, nhị bên khinh” thành ra cả 3 vòng đều bị teo tóp như nhau. Có điều khi bị sụt mất 4kg (và sau 3 tháng ăn theo cách phòng bệnh, tôi mất thêm 3kg nữa vị chi là 7kg) nhưng cơ thể tôi vẫn không nhăn nheo như trái cây chín héo, mà da dẻ vẫn tươi sáng, săn chắc, nõn nà… Xin hoan hô sinh tố A, C và B6! Các bà, các cô nếu muốn có vòng 2 “thắt lưng ong” thì chỉ còn cách kết hợp với tập thể dục thẩm mỹ là hiệu quả nhất. Ở đây cần lặp lại ngàn vạn lần cho các bà, các cô nhớ rằng “thơm, cà, chuối” là ba loại trái cây có đầy đủ các sinh tố giúp làn da trở nên tươi sáng, săn chắc, nõn nà… và như thế “thần dược” cũng có khả năng giúp “trẻ mãi không già”.
-  Dùng “thần dược” tiêu nhiều mỡ, sau đó ăn uống bình thường trở lại, mỡ cũng sẽ tái sinh chứ?
-  Tất nhiên! Nếu sau đó mà ăn uống xả láng thì mỡ còn tái sinh nhiều hơn thế nữa, vì như đã nói lúc đó bộ tiêu hóa rất tốt, hấp thụ các dưỡng chất nhiều hơn trước đó.
-  Vậy làm sao mình có thể tránh khỏi tình trạng “mỡ thừa như nước hồ vơi lại đầy”?
-  Tốt nhất là sau khi “nước hồ vơi” ăn uống phải giữ gìn, nhất là phải dùng “thần dược” ngày 2 lần sáng và chiều, chắc chắn nước hồ sẽ không đầy lại như cũ. Đây là một kinh nghiệm quý giá mà kẻ viết bài này đã rút tỉa được từ thực tế bản thân. Thật không còn gì sung sướng bằng mình có thể tự phòng và tự chữa được hầu hết các bệnh nan y, đồng thời có thể làm chủ được trọng lương cơ thể! Kinh nghiệm  rằng vạn nhất có bị dư cân, chỉ cần dùng “thần dược” thay cơm dăm ngày thì mỡ thừa sẽ biến mất. Đặc biệt khi gầy lại luôn cảm thấy cơ thể sạch sẽ và khỏe mạnh giống như chiếc xe sau khi “làm máy” bao giờ cũng chạy rất… ngọt. Thật vậy dùng “thần dược” thay cơm vài ngày là hình thức “làm máy” bộ tiêu hóa nói riêng, cơ thể nói chung. Hãy quan sát cái lưỡi sau khi ăn miếng thơm thì biết, tác dụng hóa học đã làm nó sạch sẽ như thế nào thì sau thời gian ăn dùng hỗn hợp TCC, các ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể cũng sạch sẽ như thế ấy. Có điều ăn nhiều thơm sẽ bị rát lưỡi và xót ruột, còn dùng hổn hợp TCC bao nhiêu cũng vô hại, không những thế, việc “thông cống” còn hiệu quả hơn nhiều, như thế nó mới xứng đáng mệnh danh là “thần dược” chứ! Tất nhiên mỗi người là một thế giới bí mật, không ai giống ai, nhưng nhìn chung có lẽ không khác nhau là mấy (đại đồng tiểu dị).
-  Hỗn hợp TCC rất xứng đáng được suy tôn là “thần dược” vì nó là một dạng cooktail rẻ tiền và hấp dẫn, nhưng hiệu quả phòng và chữa bệnh thì không một loại dược phẩm nào có thể sánh kịp. Phải nói rằng dù mỡ thừa có giống như bèo “hợp tan, tan hợp” mất thẩm mỹ, nhưng bù lại luôn luôn được khỏe mạnh vô bệnh thì cũng tốt thôi.
-  Đúng, rất tốt! Khi mỡ thừa được thường xuyên đổi mới thì phần lớn các bệnh nan y sẽ không có lý do gì mà sinh khởi. Như thế có nghĩa dù là “thần dược” nhưng cũng chỉ có kết quả tương đối thôi. Chỉ nhịn ăn mới có thể đạt kết quả tuyệt đối vì có khả năng đẩy lùi các căn bệnh do túc nghiệp. Dù “thần dược” chỉ có kết quả tương đối, nhưng phải nói rằng tương đối… nhiều, nhiều hơn ngàn vạn lần ba cái thứ xanh xanh đỏ đỏ của Đông y và Tây y. Chúng ta biết rằng trong mỡ không có mạch máu và thần kinh, vì thế khi một chất độc mà tan trong mỡ rồi thì nó sẽ nằm đó mãi và tìm dịp “hỏi thăm sức khỏe” kẻ đã cưu mang nó. Phải chăng bệnh ung thư là hệ quả tất yếu của cái thứ mỡ thừa mà cả đời không được đổi mới lần nào? Đặc trưng là ung thư vú. Đây là loại ung thư hầu như chỉ xuất hiện ở những phụ nữ có bộ ngực… đầy mỡ trái tự nhiên. Y học đã tỏ ra bất lực trong việc loại trừ mỡ thừa, chả trách từ bao đời nay nhân loại lúc nào cũng bị bệnh tật bao vây, và càng văn minh, vòng vây có vẻ ngày càng siết chặt hơn. Trong ý nghĩa này, người nào mỗi tháng dùng “thần dược” thay cơm vài ngày, người đó sẽ phòng và chữa được rất nhiều bệnh tật. Tất nhiên khi các mạch máu lớn nhỏ trên não thường xuyên được khai thông thì con người sẽ trở nên mẫn tiệp và mẫn cán, quyết đoán nhanh lẹ và thông minh. Nếu áp dụng đúng mức và lâu dài thì có thể chữa lành bệnh mất ngủ, parkinson, alzheimer và cả bệnh tâm thần nhẹ nữa! Kinh nghiệm rằng dùng “thần dược” thay cơm, suốt ngày hầu như không uống nước, nhưng những ngày đầu vẫn cứ đi tiểu như bình thường. Điều này chứng tỏ những thứ dư thừa độc hại đã bị loại thải. Một điều ta có thể tưởng tượng được là, sau vài ngày hay vài tuần dùng thần dược thay cơm, axít trong thơm và cà chua đã hoàn thành sứ mệnh “thông cống”, qua đó các ống lớn và ống nhỏ trong cơ thể coi như đã được khai thông… các bệnh tật sẽ bắt đầu tự miễn dịch. Ôi, vấn đề thật đơn giản làm sao! Hãy ăn dùng hỗn hợp TCC bằng lý trí và ý chí sẽ thấy “thần dược” không những dễ ăn mà còn rất hấp dẫn. Cái gì cũng có cái giá của nó. Muốn được “vô bệnh trường sinh bất lão” thì phải có đầu tư công sức, chứ sức khỏe và tuổi thọ không từ trên trời rơi xuống hay bỏ tiền ra mua mà được. Dứt khoát là vậy!
-  Xin hỏi câu cuối cùng: Nếu ông thật sự tự phòng và tự chữa được các bệnh nan y, đồng thời làm chủ được trọng lượng cơ thể thì mặc nhiên ông trở thành nhân vật vĩ đại; vĩ đại hơn cả Hoàng đế và Hipocrate – ông tổ Đông y và Tây y – có phải thế không?
-  Câu hỏi thật… hóc búa, xin miễn trả lời. Có một điều khiến tôi luôn thao thức đó là mong có rất nhiều bạn đồng hành, để trên con đường “vô bệnh trường sinh bất lão” không bị những kẻ mê tín y học xuyên tạc rằng tôi chỉ nhờ… hên hên mới được sức khỏe và trường thọ hơn người. Tất cả chúng ta hãy luôn phát huy lý trí và ý chí sẽ thấy hai nền y học Đông Tây chẳng còn ý nghĩa gì! Thật vậy, hai nền y học Đông Tây chỉ mới làm được có “một tấc” thôi nhưng những kẻ mê tín thuốc men thì cho rằng nó đã “tới trời” rồi, và hệ quả tất yếu là từ thầy thuốc tới bệnh nhân đều bị chết chìm với nhau trong biển bệnh khổ. Thật mai mỉa, bác sĩ tim mạch lại chết trẻ vì tim mạch; bác sĩ ung thư lại chết trẻ vì ung thư v.v… ấy thế mà những kẻ mê tín y học lại giao trọn tính mạng mình cho các “lương y” biết nhiều nhưng chẳng hiểu gì hết! Và chính vì “chẳng hiểu biết gì hết” mà họ không thể tự chữa được bệnh để cùng chịu chung số phận với những bệnh nhân tội nghiệp của họ. Có thể nói bác sĩ là cái “quái thai” của nền văn minh Âu Mỹ, cái thứ văn minh vật chất, phụng sự thì ít mà phá hoại thì nhiều. Cụ thể là nó phá hoại môi trường, phá hoại tầng ôzôn, phá hoại hệ miễn dịch khiến con người mắc các bệnh nan y ngày càng nhiều hơn, sớm hơn. Thật không thể tưởng tượng nổi trẻ con ngày nay mà cũng bị ung thư, tiểu đường v.v… dù chưa đến mức báo động nhưng đủ nói lên tính cách trái thiên nhiên trong vấn đề dinh dưỡng. Tương lai nhân loại thật không mảy may hứa hẹn! Những người mê tín thuốc men đâu biết rằng hai nền y học Đông Tây đang ngày càng dấn sâu hơn nữa vào con đường trái tự nhiên và hệ quả tất yếu là “hố thẩm bệnh tật” đang chờ đón loài người. Không biết những trận đại dịch toàn cầu sẽ nổ ra vào lúc nào điều chắc chắn là theo chế độ dinh dưỡng của văn minh Âu Mỹ, hệ miễn dịch của con người lần hồi sẽ trở thành… bún thiu, bất cứ loại vi trùng nào cũng có thể trở thành mối đe dọa nguy hiểm! Trước tình trạng bi đát đó, mỗi người phải tự cứu lấy mình bằng cách “hạ quyết tâm” dùng “thần dược” thay cơm từ vài ngày đến vài tuần gọi là “đại tu” hay “tổng vệ sinh” sẽ thấy cơ thể trở nên thông thoáng, nhẹ nhàng, thuần khiết: miệng thơm, hơi thở thơm, da thịt thơm… và lúc nào cũng ăn ngon ngủ khỏe, lạc quan yêu đời; đồng thời khả năng đề kháng sẽ luôn mạnh như… thần. Một người như thế mà các bệnh tật vẫn còn đeo bám mới thật là lạ! Vạn nhất nếu có, thì đó chính là do nghiệp quá nặng. Và đã do túc nghiệp thì phải tuyệt thực dài hạn hoặc ít nhất cũng dùng “thần dược” dài hạn mới hy vọng hóa giải được nó. Đó là con đường độc đạo có thể đưa ta vào thế giới “vô bệnh trường sinh bất lão” một cách chắc chắn nhất! Không có con đường nào khác! Mọi con đường khác – từ công nghệ gien đến tế bào gốc – tất cả chỉ là ảo vọng, không hơn không kém!
TCHT: Nước Sốt Trường Sinh
        TCHT là chữ viết tắt của thơm, cà chua, hành củ và tỏi. Gọi hỗn hợp TCHT là “nước sốt trường sinh” vì người nào ăn dùng loại gia vị này hàng ngày thì sẽ luôn được sức khỏe và trường thọ. Nếu hỗn hợp TCC được coi là “thần dược” thì hỗn hợp TCHT chỉ đứng vào hàng thứ, nhưng được cái là nó rất hấp dẫn và có thể ăn dùng thường xuyên và lâu dài được. Thành ra tuy đúng là hàng “tiểu đệ” nhưng hiệu quả phòng bệnh của nó xem ra vẫn không thua kém gì “đại ca”.
        Thật vậy, những người muốn phòng bệnh mà không có điều kiện ăn dùng “thần dược” hàng ngày thì “nước sốt trường sinh” có thể thay thế được, bởi lẽ nó rất tiện dụng, muốn ăn lúc nào cũng có sẵn. Chúng ta biết rằng “thơm, cà, hành, tỏi” là những thứ chống oxy hóa hay trung hòa các gốc tự do rất hiệu quả. Đặc biệt trong hành củ có chất quercetin giúp ngăn ngừa viêm tắc động mạch. Dùng hổn hợp TCHT dưới dạng gia vị tuy có hơi ít, nhưng nếu dùng cả ngày và quanh năm suốt tháng, thì dù ít mấy cũng thành ra nhiều. Tất nhiên nếu nó được dùng song song với hỗn hợp TCC thì chắc chắn hiệu quả sẽ “trên cả tuyệt vời”. Hãy tưởng tượng trong cuộc chiến chống oxy hóa, chống bệnh tật mà ngày nào “phe ta” cũng ráo riết xâm nhập và không ngừng bao vây, thử hỏi kẻ thù làm sao có thể chống trả được chứ? Chúng có cao chạy, xa bay cũng là lẻ tất nhiên. Và luận điểm này đã được thực chứng trên bản thân tác giả cũng như nhiều bạn bè khác (vô bệnh).
        Cách chế biến: Thơm, cà chua và hành củ, mỗi thứ nửa ký. Riêng tỏi khoảng một lạng là đủ, lột sạch vỏ, xong, để nguyên cả tép chấy với lượng dầu khá khá mới hấp dẫn. Khi tỏi vừa thơm thì cho vào máy, xay chung với hổn hợp “thơm, cà, hành” và nấu sôi lên vài phút. Nêm một ít đường (đường phèn càng tốt vì nó ngọt thanh hơn) và một tí muối. Muốn nước xốt không bị tình trạng “ngọc trầm, thủy thượng” thì phải có bột bắp, bột gạo, bột năng hay bột mì cũng được (khoảng 2 muỗng canh đầy). Nhờ bột, nước xốt sẽ duy trì mãi độ sền sệt hấp dẫn. Ở đây ta thấy rằng vai trò của tỏi cũng rất quan trọng nhờ hoạt chất Allicin. Chính hoạt chất này đã tạo cho tỏi có mùi vị đặc trưng, một thứ mùi vị rất khó chịu đối với côn trùng, khiến chúng hầu hết phải khiếp sợ lánh xa; đồng thời hoạt chất này cũng có khả năng chống khuẩn, ngăn ngừa huyết khối trong lòng mạch máu, ngăn ngừa cả ung thư nữa! Nếu không có tủ lạnh, nhờ tỏi chống khuẩn, loại nước xốt này ăn cũng được cả tuần, nếu có tủ lạnh thì để vài ba tuần cũng vẫn chưa bị hư. Có thể nói “nước xốt trường sinh” là một lợi khí chống oxy hóa hữu hiệu nhất dành cho những người luôn bận rộn với công ăn, việc làm. Nó có thể trở thành “vật bất ly thân” đối với những ai do nhu cầu làm ăn phải rày đây, mai đó, cơm hàng, cháo chợ. Đồ chiên, đồ xào, đồ kho, mì gói, bánh mì, hủ tiếu, phở, bún v.v… nhất nhất đều có thể cho nước xốt trường sinh vào và sẽ thấy ngon… thất kinh! Ngon là phải, vì nó măn mẳn, chua chua, ngọt ngọt, beo béo, thơm thơm… Nếu ai thích ăn cay thì xay thêm ớt vào thì sẽ thấy nước xốt trường sinh càng “tuyệt cú mèo” hơn! Đặc biệt đối với người sợ cơm, chán ăn… nước xốt trường sinh sẽ là “vị cứu tinh” có thể giúp họ ăn “lủng nồi, trôi rế” do thơm và cà chua trợ tỳ, kích thích vị giác luôn làm ngon miệng và lúc nào cũng tiêu hóa tốt . Trong ý nghĩa này, những trẻ con lười ăn, nếu trong thực đơn hàng ngày của chúng mà có nước xốt trường sinh thì sau một thời gian chỉ cần “cơm đụng tới môi đã trôi xuống bụng”. Chúng sẽ ăn như “rồng lấy nước” cho mà xem! Tất nhiên chúng sẽ ăn nhiều hơn các trẻ khác, nhưng các đấng sinh thành đừng có lo, chúng sẽ không bị béo phì đâu, vì như đã biết, axít trong thơm và cà chua bao giờ cũng là khắc tinh của mỡ thừa. Vạn nhất chúng có mập lên cũng không phải “mập mỡ” mà là “mập thịt” như các lực sỹ. Tất nhiên khi những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể trẻ con luôn được khai thông thì nhất định chúng sẽ vui vẻ, khỏe mạnh và thông minh đỉnh ngộ, đồng thời nhân cách đạo đức cũng sẽ được phát huy cao độ.
        Hãy hữu tâm khai thông những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể trẻ con bằng nước xốt trường sinh, sẽ thấy công cuộc “trồng người” trở nên đơn giản, đơn giản mà hiệu quả, hiệu quả đến không ngờ! Đây là vấn đề cực kỳ quan trọng, thiết nghĩ các trường mẫu giáo nên hết sức quan tâm. Nói chung, khi mà những ống lớn, ống nhỏ trong cơ thể con người lúc nào cũng bị tắc nghẽn thì dù có thuốc tiên cũng khó cải tạo được ai. Đó là chân lý, một chân lý đơn giản, giản đơn tới mức người ít thông minh nhất cũng có thể hiểu, vậy mà những người mê tín y học lại không hiểu. Người ta cứ một mực chạy theo thuốc men, dù biết rằng thuốc men đa số chỉ giỏi tài xoa dịu triệu chứng, nhưng tốn hao và đau đớn bao nhiêu họ cũng sẵn sàng. Thật đáng tiếc biết bao!

NƯỚC GIẢI KHÁT TRƯỜNG THỌ
Nếu hỗn hợp “thơm, cà, chuối” xay đặc gọi là “thần dược” thì xay lỏng gọi là “nước trường thọ”. Xay lỏng có cái lợi là rất dễ uống, nhất là khi cần giải khát. Kinh nghiệm rằng uống thứ “nước thần” này thay nước lã cũng có tác dụng phòng và chữa bệnh không thua gì hổn hợp TCC. Cách chế biến cũng giống như thần dược, có khác là cho lượng nước gấp đôi hoặc gấp ba. Tất nhiên, nước nhiều sẽ bị loãng và nhạt. Nhưng đã là nước giải khát thì không thể ngọt lịm như các thức uống công nghiệp, vì như thế sẽ không bao giờ đã khát. Ai không kiêng đường thì có thể cho vào một ít đường phèn, sữa bò hoặc mật ong. Phải nhớ không được lạm dụng! Cho thêm chất ngọt vào “nước thần” nhằm làm cho nó trở nên đậm đà dễ uống hơn chớ không phải để thỏa mãn cảm giác một cách kém hiểu biết. Ai kiêng đường, muốn giải khát thuần bằng hổn hợp này thì nên lựa thơm thật ngọt và chuối thật chín. Trước khi xay, chuối luộc chín cho tăng thêm độ ngọt, sẽ thấy “nước trường thọ” cũng khá hấp dẫn. Tất nhiên nó không hấp dẫn bằng các thức uống công nghiệp, nhưng bù lại nó rất tốt cho việc chống béo phì, chống tiểu đường, ngăn ngừa nhồi máu, tai biến v.v… Nếu thường xuyên uống “nước trường thọ” thay nước lã, nhất là sau mỗi bữa ăn, thì rất tốt cho việc tiêu hóa các chất dầu mỡ; đồng thời phòng chống được rất nhiều bệnh tật. Người có tủ lạnh có thể xay sẵn, suốt ngày cứ khát nước thì lấy ra uống. Bảo đảm, cách này sẽ ngăn ngừa và chữa trị được rất nhiều bệnh tật mà không tốn hao gì bao nhiêu! Theo lý thuyết, ai nhịn ăn vài tuần, chỉ uống toàn “nước trường thọ” thì bệnh gì cũng khỏi, kể cả ung thư và AIDS khi nó chưa quá tồi tệ, vì lúc đó khả năng đề kháng đã được phát huy đến mức tuyệt đỉnh. Thật vậy, vài tuần chỉ uống toàn “nước trường thọ” sẽ thấy cơ thể trở nên thông thoáng, nhẹ nhàng, thuần khiết… giống như các loài vật sau giấc “ngủ đông” tuy có hơi gầy, nhưng sức khỏe thì có thể nói “trên cả tuyệt vời”!
Nguyễn Bá Tòng
20 Lê Lai, Phường 2, Quận Tân Bình, Tp Hồ Chí Minh
ĐT: (08) 28492918; ĐTDĐL 0982084891


Cùng một tác giả
1.               Duy lý: khám phá vũ trụ vạn vật (triết luận)
2.               Thần tiên trời @ (triết lý giả tưởng)
3.               Chí phèo – Thị nở (chuyện tưởng… giả)
4.               Làng Hắc ám (truyện vui triết lý và khoa học)
5.               Lão nông (truyện ngắn)
6.               Ông Đạo… võng ( chuyện tưởng giả)
7.               Đông – Tây y & chủ nghĩa duy lý (triết luận)
8.               Chủ nghĩa Giannha – tái hồi xuân (triết luận)
9.               Thử tìm một lối thoát (triết luận)
10.         Đảo quốc thần tiên (triết học giả tưởng)
11.         Ông tiên và chiếc gương thần (triết luận)
12.         Chuyện một ông thần (triết luận)
13.         Thư ngỏ, gởi cho toàn thể nhân loại (triết luận)
14.         Phú nhuận ốc – đức nhuận thân (triết luận)
15.         Loạn tướng Cancer (truyện ngắn)
16.         TCC, “thần dược” chữa bách bệnh (triết luận)
17.         Bệnh ung thư chả có gì đáng sợ (triết luận)
18.         Lão khùng (chuyện tưởng giả)
19.         Tai thần – mắt thần (chuyện tưởng giả)
20.         Những phát kiến siêu khoa học (truyện ngắn)
21.         Phòng và chữa viêm xoang (triết luận)
22.         Cây bất tử (triết luận)
23.         Những ước mơ khùng (chuyện tưởng giả)
24.         Nghề mê tín (triết luận)
25.         Những điều trông thấy mà đau đớn lòng (triết luận)
26.         Chat với nhà Duy lý
27.         Tuyệt chiêu tự chữa bệnh nan y
28.         Nhà duy lý kình địch người xưa

1 nhận xét:

  1. Bài viết rất hữu ích và rất có lý. Xin cám ơn tác giả.

    Trả lờiXóa